35 Tống Sài Thị Ngự

Tiễn bạn Sài Thị Ngự

Vương Xương Linh

Ðường sông nước chảy về quê bạn
Tiễn biệt lòng không chút ngậm ngùi
Cùng dãy non xanh cùng mưa nắng
Trăng này cũng sáng cả hai nơi

Nguyễn Hữu Vinh dịch

送柴侍御

王昌齡

流水通波接武岡
送君不覺有離傷
青山一道同雲雨
明月何曾是兩鄉


Tống Sài Thị Ngự

Lưu thuỷ thông ba tiếp Võ Cương
Tống quân bất giác hữu ly thương
Thanh sơn nhất đạo đồng vân vũ
Minh nguyệt hà tằng thị lưỡng hương

Vương Xương Linh

Tiễn bạn Sài Thị Ngự

Nước chảy về sông tiếp nối đến miền Võ Cương
Tiễn bạn đi mà không thấy lòng buồn
Cùng chung một dãy núi cùng có mây, có mưa
Trăng trong này cũng là trăng sáng chiếu cả hai nơi

Ý

Ra bến tiễn bác về quê. À, sông này chảy thẳng đến miền quê bạn. Mà về thì về đi, có gì mà để ta phải buồn thương hỉ! Mà nơi bác đến cũng gần thôi, chỉ cách một dãy núi xanh, cũng cùng có mưa, cùng thấy mây vần vũ trên núi. Còn bóng trăng trong sáng này đây cũng vậy, trăng này cũng cùng chiếu sáng bên bác mà. Ô, mau lên thuyền, bác đi vui nhé! Cũng gần nhau mà! (à, về thì về đi, chèo một mạch là về tới quê liền à!). Nhưng sao lạ quá! bạn ra đi rồi ta lại ngẩn ngơ giữa những dặm đường, nhìn trời mây trăng nước mà cảm nhận nỗi cô đơn, để cho sự nhớ nhung gặm nhấm cõi lòng. Ta thấy lẻ loi, nhìn lại núi kia, mây kia lại nghĩ về quê bạn. À, mưa này thì trời cũng mưa nơi đó, trăng này thì cũng chiếu sáng cả hai nơi. Nhìn đâu đâu cõi lòng cũng ngập tràn bóng hình người bạn đã xa cách.